Chương 17

Bậc trị vì tối thượng

太上,下知有之;其次,亲而誉之;其次,畏之;其次,侮之。信不足焉,有不信焉。
悠兮其贵言。功成事遂,百姓皆谓我自然。
Bậc trị vì tối thượng, dân chỉ biết có Người; bậc kế, dân thân cận và ca ngợi; bậc tiếp, dân sợ hãi; bậc cuối, dân khinh miệt. Khi lòng tin không đủ, sẽ có sự bất tín. Hãy thong thả, trân trọng lời nói. Khi công thành việc toại, dân đều nói: 'Ta tự nhiên mà nên'.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này mô tả các cấp độ lãnh đạo. Bậc cao nhất là người mà dân chỉ biết có sự tồn tại, không can thiệp, để mọi việc tự nhiên vận hành. Lãnh đạo tốt không cần khen ngợi hay uy quyền, chỉ cần thành tựu mà dân cảm thấy như tự mình làm nên.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi học được rằng lãnh đạo không phải là kiểm soát hay áp đặt, mà là tạo điều kiện để mọi người phát huy khả năng tự nhiên. Trong công việc và gia đình, hãy tin tưởng và để mọi việc diễn ra một cách nhẹ nhàng.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, khi làm việc nhóm, hãy lùi lại một bước, không chỉ đạo hay phán xét, mà chỉ hỗ trợ khi cần, để mọi người tự tìm ra giải pháp.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →