Chương 53

Con Đường Chính Đạo

使我介然有知,行于大道,唯施是畏。
大道甚夷,而民好径。朝甚除,田甚芜,仓甚虚,服文彩,带利剑,厌饮食,财货有余,是谓盗夸。非道也哉!
Nếu ta có chút hiểu biết, bước đi trên con đường lớn, chỉ sợ lạc lối. Con đường lớn rất bằng phẳng, nhưng người đời thích lối tắt. Triều đình rất sạch sẽ, ruộng đồng rất hoang vu, kho lẫm rất trống rỗng; mặc áo thêu, đeo gươm bén, chán đồ ăn thức uống, của cải dư thừa — đó gọi là kẻ cướp khoác lốt người. Không phải Đạo vậy!

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này phê phán sự xa hoa, giả tạo khi con người rời xa Đạo. Con đường Đạo đơn giản và bằng phẳng, nhưng người đời ham lối tắt dẫn đến mất cân bằng. Sự thịnh vượng bề ngoài che giấu sự trống rỗng bên trong.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi thấy mình đôi khi chạy theo thành công bề ngoài, quên mất giá trị thực sự. Chương này nhắc tôi sống giản dị, tránh xa phô trương, và tập trung vào nội tâm. Sự bằng phẳng của Đạo là nơi tôi tìm thấy bình an.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, tôi sẽ từ bỏ một thói quen xa hoa (như mua sắm không cần thiết) và dành thời gian cho việc đơn giản như đi bộ hoặc đọc sách.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →