Chương 5

Trời đất không nhân từ

天地不仁,以万物为刍狗;圣人不仁,以百姓为刍狗。
天地之间,其犹橐籥乎?虚而不屈,动而愈出。
多言数穷,不如守中。
Trời đất không nhân từ, coi vạn vật như chó rơm; thánh nhân không nhân từ, coi trăm họ như chó rơm. Khoảng giữa trời đất, chẳng khác nào ống bễ? Rỗng mà không hết, động lại càng ra. Nói nhiều thì cùng đường, chẳng bằng giữ lấy trung.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này chỉ ra rằng tự nhiên không thiên vị, vạn vật đều bình đẳng; người sáng suốt cũng hành xử vô tư. Sự trống rỗng như ống bễ tạo ra năng lượng vô tận, và lời nói dư thừa chỉ dẫn đến bế tắc, nên giữ sự cân bằng.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi nhận ra rằng đôi khi sự vô tư không phải là tàn nhẫn mà là công bằng. Tôi học cách không phán xét hay can thiệp quá mức, để mọi việc diễn ra tự nhiên, và tránh nói nhiều mà tập trung vào trung tâm.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, tôi thực hành lắng nghe mà không phán xét, và chỉ nói khi thực sự cần thiết, giữ tâm hồn tĩnh lặng như ống bễ rỗng.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →