Chương 41

Người nghe Đạo

上士闻道,勤而行之;中士闻道,若存若亡;下士闻道,大笑之。不笑不足以为道。
故建言有之:明道若昧,进道若退,夷道若颣,上德若谷,大白若辱,广德若不足,建德若偷,质真若渝,大方无隅,大器晚成,大音希声,大象无形,道隐无名。夫唯道,善贷且成。
Bậc thượng sĩ nghe Đạo, siêng năng thực hành; Bậc trung sĩ nghe Đạo, nửa tin nửa ngờ; Bậc hạ sĩ nghe Đạo, cười to. Không bị cười thì không đủ gọi là Đạo. Cho nên có lời xưa rằng: Đạo sáng như tối, Đạo tiến như lùi, Đạo phẳng như gồ ghề, Đức cao như thung lũng, Trắng tinh như nhơ bẩn, Đức rộng như thiếu thốn, Đức kiên cố như lười biếng, Chất chân thực như đổi thay. Vuông lớn không góc, Khí lớn thành muộn, Âm lớn ít tiếng, Tượng lớn không hình, Đạo ẩn không tên. Chỉ có Đạo mới khéo cho vay và hoàn thành.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này mô tả ba cấp độ tiếp nhận Đạo: người thượng sĩ thực hành ngay, trung sĩ hoài nghi, hạ sĩ chế giễu. Đạo thường bị hiểu lầm vì nó nghịch lý: sáng mà tối, tiến mà lùi, phẳng mà gồ ghề. Đức lớn giống như thiếu thốn, và những thứ vĩ đại thường hoàn thành muộn màng, không hình tướng.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi thường muốn mọi thứ rõ ràng, nhanh chóng, nhưng Đạo dạy rằng điều vĩ đại thường đến muộn và không dễ nhận ra. Khi tôi bị chế giễu vì làm điều khác người, đó có thể là dấu hiệu tôi đang đúng. Sự khiêm tốn và chấp nhận nghịch lý giúp tôi kiên nhẫn hơn.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, tôi sẽ chọn một mục tiêu mà tôi nghĩ là chậm tiến, và kiên nhẫn thực hiện từng bước nhỏ, không đòi hỏi kết quả ngay lập tức.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →