Chương 4

Đạo trống không

道冲,而用之或不盈。渊兮,似万物之宗。
挫其锐,解其纷,和其光,同其尘。湛兮,似或存。
吾不知谁之子,象帝之先。
Đạo trống không, nhưng dùng mãi chẳng đầy. Sâu thẳm thay, như tổ tông của vạn vật. Dũa sắc nhọn, gỡ rối rắm, hòa ánh sáng, đồng với bụi. Tĩnh lặng thay, như còn mãi. Ta chẳng biết nó là con của ai, hình như có trước cả Thượng đế.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này mô tả Đạo như một thực thể trống rỗng nhưng vô tận, là nguồn gốc của mọi sự vật, không thể nắm bắt nhưng luôn hiện hữu. Nó dạy ta hòa mình với thế giới, làm dịu đi sự sắc bén, giải quyết xung đột, và sống khiêm tốn.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Trong cuộc sống, tôi thường cố gắng kiểm soát và tích lũy, nhưng Đạo nhắc tôi rằng sự trống rỗng và khiêm nhường mang lại sức mạnh thực sự. Tôi học cách buông bỏ cái tôi, để mọi thứ tự nhiên vận hành.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, tôi dành vài phút để ngồi yên lặng, quan sát hơi thở, và buông bỏ mọi suy nghĩ sắc bén hay xung đột, hòa mình vào sự tĩnh lặng.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →