Chương 14

Nhìn mà không thấy

视之不见名曰夷,听之不闻名曰希,搏之不得名曰微。此三者不可致诘,故混而为一。
其上不皦,其下不昧,绳绳不可名,复归于无物。是谓无状之状,无物之象,是谓惚恍。
迎之不见其首,随之不见其后。执古之道,以御今之有。能知古始,是谓道纪。
Nhìn mà không thấy gọi là Di, nghe mà không nghe gọi là Hi, nắm mà không được gọi là Vi. Ba điều này không thể truy vấn được, nên hòa làm một. Phía trên không sáng, phía dưới không tối, mênh mông không thể đặt tên, trở về với cái không vật. Đó gọi là hình dạng không hình, ảnh tượng không vật, gọi là Hốt hoảng. Đón nó không thấy đầu, theo nó không thấy đuôi. Nắm giữ Đạo xưa để điều khiển hiện tại. Biết được khởi thủy xưa, đó là kỷ cương của Đạo.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này mô tả Đạo là vô hình, vô thanh, vô xúc, nhưng lại là nền tảng của vạn vật. Đạo không thể nắm bắt bằng giác quan, nhưng ta có thể hiểu nó qua sự vận hành của tự nhiên và lịch sử. Biết được cội nguồn là nắm được nguyên lý vận hành.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi thường muốn mọi thứ phải rõ ràng, cụ thể. Nhưng chương này dạy rằng có những điều sâu xa không thể thấy bằng mắt thường, như tình yêu, sự tin tưởng hay ý nghĩa cuộc sống. Tôi cần học cách cảm nhận chúng qua trải nghiệm chứ không chỉ qua phân tích.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, hãy dành 10 phút ngồi yên lặng, nhắm mắt và lắng nghe âm thanh xung quanh mà không phán xét, để trải nghiệm điều không thể thấy bằng mắt.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →